Tôi có bàn tay nhỏ nhắn và mềm mại hiếm thấy. Bàn tay không thay đổi
theo mùa hay béo gầy cơ thể. Thụ bảo bàn tay tôi không tuổi tác trọng
lượng. Hồi hai mươi tuổi, mới ra trường nằm nhà ba tháng, chỉ ăn và ngủ,
cơ thể trồi lên những múi thịt, nhưng bàn tay tôi vẫn mảnh dẻ. Thụ hay
mân mê bàn tay tôi. Bàn tay thể hiện tâm hồn con người, dù em mập đến
mấy ngón tay em vẫn chỉ là cọng cỏ chao lượn dưới gió xuân. Tôi đưa ngón
dài nhất mơn quanh môi chồng. Cọng cỏ thường dai, chỉ liềm sắc mới cắt
nổi anh biết không?
Mắt Thụ cụp xuống tìm câu trả lời. Có khi chỉ một con kiến cũng làm
ngọn cỏ tan gãy. Có thể. Tôi chìa bàn tay ra trước nắng, nhìn như nhìn
bàn tay một kẻ khác. Giông gió, bão lũ, nắng hạn, tôi có thể chết đi rồi
mà bàn tay vẫn nguyên vẹn với năm ngón ngắn dài, làn da mỏng tanh không
trọng lượng. Chỉ có tôi hiểu vì sao bàn tay tôi tách rời ra khỏi thể
xác mình. Chỉ có tôi hiểu vì sao tôi hay trốn những vách dựng loang
loáng một chiếc bóng. Thụ không hiểu. Chính tôi đôi khi cũng thấy mình
là lạ...

Tambahkan Komentar