Buổi chiều hôm ấy, trời không mưa nhưng bầu trời xám ngắt. Mùa đông
miền thượng du núi đồi chập chùng ánh nắng thường vẫn biến đi thật sớm
để nhường chỗ cho mây đen kéo về hoặc lắm khi sương phủ giăng giăng mờ
ảo.
Bấy giờ mới là khoảng 7h tối, trong căn nhà nhỏ mái tranh vách lứa
của ông Nhường có đến hơn 10 người tụ tập để làm lễ tạm biệt đứa con
trai duy nhất của ông tên là Đắc vừa chết cách đây 3 ngày ở tuổi 25.
Tiếng khóc thút thít của bà Nhường liên tục vang lên nhoi nhói từ
sáng đến giờ bên cạnh xác đứa con đang nằm trên cái chõng tre mặt trắng
bệnh và toàn thân cứng đờ như khúc gỗ. Chiếc quan tài bằng gỗ tạc vừa
đóng xong…

Tambahkan Komentar