Triều Triệt hoảng hốt, bên tai vang lên tiếng gào khóc của cô gái
kia: "Vương gia tha mạng! Công chúa tha mạng! Vương gia, vương gia cứu
thiếp với!" Cô gái bị thị vệ lạnh lùng lôi ra khỏi nhà thủy tạ, tiếng
gào khúc càng lúc càng xa. Bên môi Sở Diệp nở một nụ cười buồn, ánh mắt
mông lung khó phân biệt, hắn bước lại gần Triều Triệt, cầm lấy bàn tay
đang xiết chặt thành nắm đấm của nàng, nhẹ giọng hỏi: "Làm vậy, Triệt
Nhi đã bớt giận chưa?"
Triều Triệt không trả lời, Sở Diệp ghé sát vào tai nàng, giúp nàng
vén mấy sợi tóc bị gió thổi loạn, hắn nói khẽ: "Hoàng đệ của nàng rất
thương nàng, chuyện mới xảy ra ngày hôm qua, hôm nay trong cung đã biết
tin, Triệt Nhi thấy ta nên làm thế nào để cảm tạ sự quan tâm của Thánh
thượng? Phải chăng một ngày nào đó, nếu ta và nàng xảy ra chuyện xích
mích, hoàng đệ của nàng cũng sẽ tức giận khoét mắt ta rồi dùng loạn côn
đánh chết nhỉ?"
Lòng bàn tay Triều Triệt khẽ run, Sở Diệp vuốt ve mặt nàng, lui dần
ra sau: "Hôm nay còn bận nhiều việc, không thể về phòng ngủ, công chúa
thứ lỗi."...
.jpg)
Tambahkan Komentar