Mùa xuân tháng ba, những cành liễu buông lơi bên ngoài khuê phòng của
Liễu tiểu thư nhẹ nhàng đung đưa theo làn gió, làn gió ấm áp cuốn cành
liễu qua mặt nước, tạo thành những gợn sóng lăn tăn. Một bóng người hốt
hoảng đẩy cửa viện chạy ra, nha hoàn áo trắng hét lớn: "Lão gia! Lão
gia, không hay rồi, tiểu thư lại lên cơn rồi!" Phía sau lưng nàng là
tiếng bình gốm rơi vỡ liên tiếp và tiếng gào thét thê lương.
Ở chỗ rẽ, nha hoàn áo trắng đột ngột va phải một người đàn ông, người
đó bình tĩnh đỡ nàng rồi lịch sự lui về phía sau. Nha hoàn lúng túng
ngẩng đầu lên, rồi bất chợt ngẩn người, đạo sĩ này... rất đẹp.
Người đàn ông trung niên phía sau quát: "Đồ nha đầu ngu xuẩn, quá lỗ
mãng! Còn đứng đó chắn đường nữa à, mau nhường đường cho đạo sĩ vào!"...

Tambahkan Komentar