Vừa tan sở, Hồ Lộ trông thấy một cậu nhóc đẹp trai, dáng người dong
dỏng đang bên ngoài công ty cô. Cậu ta mặc trang phục cổ, áo khoác nhung
màu trắng to bản kết hợp với quần đỏ, chân đi giày vải bông màu xanh,
mái tóc đen dài tận hông, trên đỉnh đầu có hai cái tai nho nhỏ, còn đeo
một bộ kính áp tròng màu đỏ, khiến những người đi ngang qua không thể
không ngước lại nhìn.
Hồ Lộ nghĩ, diễn viên đoàn làm phim à? Trời nóng mà mặc nhiều như
vậy, đúng là một công việc chẳng dễ dàng gì.Hôm sau đi làm, Hồ Lộ thấy
cậu ta vẫn đứng ở chỗ đó, vẫn không nhúc nhích nhìn chằm chằm màn hình
lớn trên tường của tòa nhà đối diện. Lúc tan sở, Hồ Lộ vẫn trông thấy
người đứng đằng kia, cô nghe nói, suốt từ sáng tới giờ cậu nhóc chưa
từng di chuyển sang chỗ khác.
Cả một ngày bị nắng chiếu, gương mặt cậu hồng lên, giống như ánh nắng
đã làm tổn thương làn da của cậu. Gương mặt đẹp đó vẫn nhìn chằm chằm
vào màn hình đối diện, biểu hiện mơ hồ như mất đi thứ gì đó, hoang mang
mờ mịt, nhìn qua rất đáng thương.

Tambahkan Komentar