Trong nhà nọ có hai chị em, mỗi người một tính
nết. Người chị xinh đẹp, tham lam và lười nhác. Người em bị què tay,
nhưng rất siêng năng làm lụng. Người chị cậy khoẻ, cậy xinh, sáng trưa
chiều tốt chỉ luẩn quẩn nào gương nào lược. Chơi bời vô độ nên chẳng bao
lâu người chị đã gầy khô hơn que củi mặt mũi héo tóp như một xác chết.
Người em mang tật: Tay phải co quắp từ thửa lọt lòng, mọi việc như cầm
dao, cầm cầy, vốc cơm ăn cũng nhờ ở bàn tay bên trái. Quanh năm chỉ có
một bộ váy áo chăn rách như tổ đỉa. Một hôm nọ, trời làm lũ lụt lớn,
nước ngập hết làng, cây cỏ lúa, ngô hết chỗ cắm chân, người em bèn ngồi
ôm lấy chóp núi đá, kêu trời gọi đất. Mệt quá, người em ngủ thiếp đi ba
ngày bẩy đêm liền, thấy em ngủ lặng, người chị ngỡ là em đã chết, bèn
cưỡi bè chuối chèo đi, bỏ mặc em trên chóp núi. Người em mở mắt choàng
dậy thì nước vẫn chưa rút.

Tambahkan Komentar