Lúc ấy là khoảng hơn 2h sáng, một đêm mùa hè ở sài gòn bà Cần choàng
tỉnh dậy ngồi bật lên bàng hoàng nhìn quanh gian nhà thờ tổ, bà đã ú ớ
kêu gào trong giấc mộng, đã vùng vẫy kinh hãi trong mấy phút mới mở được
mắt để thức giấc. Bà ngồi tựa lưng vào vách mồ hôi vã ra đầm đìa trên
mặt, bà thở hổn hển một lúc rồi mới bình tâm nhớ lại tất cả mọi chi tiết
vừa diễn ra trong cơn ác mộng. Bên cạnh bà trong cái trong cái mồm rộng
mầu trắng đục ông Cần vẫn ngủ vùi một cách bình lặng …

Tambahkan Komentar